Quán cà phê cho những người thất tình | Thế giới cà phê . Net

Quán cà phê cho những người thất tình


Thất tình đâu có phải là một thảm họa. Chỉ là quãng thời gian ta cảm tưởng thế giới sụp đổ, trong khi nó đang mở ra cho mình những cánh cửa khác thôi…

Thất tình không phải một thảm họa

ca-phe-that-tinh

Tình yêu bay đi

Mọi việc diễn ra không ngoài dự đoán của Diên Vỹ. Các forum, báo chí bắt đầu để ý đến cái tên quán lạ lạ của cô. Khách đến quán đông đến mức Diên Vỹ sợ rằng đây sẽ không còn là quán cho người thất tình, mà là cho những người… tò mò mất. Phần lớn khách của quán cô chủ yếu đến để ngồi một mình, trầm lặng nghe nhạc, để tận hưởng cảm giác đồng cảm của những người đồng cảnh ngộ. Chỉ có một vài người “có dấu hiệu kì lạ” như anh chàng sơ mi cắm thùng ngày tiệm mới mở cửa. Diên Vỹ đã bí mật chụp được ảnh của anh chàng, chỉ để ghim vào “sơ đồ nỗi nhớ” của quán. Cô tìm hiểu nhiều hơn để có được những tờ báo hay, những bài báo thú vị để trưng lên giá sách… Cô đọc nhiều hơn về cái gọi là thất tình, đọc nhiều thông tin hơn về việc hoạch định kế hoạch tương lai, về những việc có ý nghĩa trong cuộc sống. Cách những người khác bước qua tháng ngày thất tình, cách họ tìm lại những niềm vui, đôi khi là tìm lại tình yêu của chính mình… Thấm thoắt hai tuần đã trôi qua, thời gian chẳng chờ đợi ai cả.

Diên Vỹ ngồi nhấp ngụm cà phê đắng ngắt, suy ngẫm về quãng thời gian sắp tới và đau đớn nghĩ về Cảnh Tuấn – anh bạn mà cô đã thầm thích từ lâu lắm rồi. Cô nhớ đến cái nắm tay nhẹ nhàng giữa Cảnh Tuấn và cô gái lạ, đến nụ cười mãn nguyện mà cô chưa từng thấy ở Cảnh Tuấn, đến những khoảnh khắc anh đưa tay cài lại mũ bảo hiểm cho cô gái kia… Đó là hạnh phúc?…

Bỗng có hai vị khách rất lạ bước vào quán, sự hiện diện của họ khiến cô đứt hẳn dòng suy nghĩ. Một vài vị khách trầm lặng khác cũng ngừng đọc những cuốn tạp chí và quan sát họ.

Một cặp đôi đang khoác tay nhau sẽ làm gì trong quán cà phê mang tên “thất tình”?

Cô để ý thấy cho dù khoác tay nhau nhưng họ không hề nhìn nhau, mỗi người như giữ cho mình một cuộc sống riêng, một suy nghĩ riêng, dù vẫn có sợi dây vô hình ràng buộc và họ cũng không giấu giếm điều đó. Diên Vỹ quyết định ngồi yên lặng để quan sát đôi tình nhân này. Họ ngồi xuống cái bàn cạnh bàn cô đang ngồi, giữa những vị khách đơn độc khác. Cô gái có mái tóc thẳng dài như trong mấy quảng cáo dầu gội đầu vẫn phát ầm ầm trên ti vi, gọi một ly sữa pha chút cà phê đen rồi đứng dậy chọn rất lâu giữa các gáy sách để tìm ra cuốn tạp chí làm đẹp. Còn anh chàng đi cùng có vẻ như không có nhiều kiên nhẫn, ngay lập tức chọn cho mình cà phê đen pha thêm sữa, rồi vớ một cuốn tạp chí ô tô xe máy. Rồi họ cắm cúi vào đọc báo.

Cô hiểu không khí xung quanh mình đang nóng đến thế nào, đầy tò mò, thắc mắc và cả sự ghen tị. Đôi tình nhân vẫn im lặng với hai cuốn tạp chí của mình, thỉnh thoảng một trong hai thong thả nhấp một ngụm cà phê sữa – sữa cà phê của mình. Đến Diên Vỹ cũng cảm thấy sốt ruột thay cho mọi người. Cô cố gắng để quan sát từng hành động của họ. Bỗng, như có điều gì thích thú lắm, cô gái quay sang chàng trai và chia sẻ trang báo mình đang đọc. Chàng trai dừng đọc và chăm chú với phát hiện của cô gái, cười tươi và bình luận chút gì đó… Rồi cả hai lại quay lại với những trang tạp chí đầy màu sắc của riêng mình. Một lúc lâu sau, một vài vị khách cô đơn đã hết kiên nhẫn và quay trở lại với khoảng không gian u sầu của riêng họ. Chỉ còn Diên Vỹ vẫn kiên nhẫn ngồi bên cạnh họ. Trong ánh chiều ngập tràn với những âm thanh ồn ã của xe cộ ngoài kia, cô gái quay sang:

- Mình không chia tay anh nhé! Em không muốn trải qua cảm giác thất tình thêm lần nào nữa đâu.

- Anh yêu em, chúng mình sẽ không giận nhau nữa nhé, mình không chia tay nhé. Anh không muốn đi bất cứ đâu mà không có em. Trong cà phê của anh không thể thiếu sữa, cũng như ly sữa của em sẽ không hoàn hảo nếu không cho cà phê. Mình… mình cưới nhau, em nhé.

Cô gái khẽ gật đầu, mái tóc rơi xuống, mềm và óng mượt trong nắng.

Họ đi rồi, Diên Vỹ vẫn ngồi im như bị dính chặt vào chiếc ghế. Cô không hiểu sao nữa. Thì ra lý do họ chọn cà phê sữa – sữa cà phê là như vậy. Hai người sống hai cuộc sống khác nhau hoàn toàn và cảm tưởng như không thể giao nhau ở bất cứ điểm nào, nhưng cuối cùng lại không thể sống thiếu nhau. Thế là đủ hạnh phúc. Đâu cứ phải dính chặt lấy nhau và giống nhau đến từng chi tiết. Cầu hôn ở nơi tràn ngập không khí chia ly, họ sẽ cảm thấy trân trọng và yêu những gì mình có hơn chăng…

Hạnh phúc có là khi nhìn người mình yêu hạnh phúc?

Chính tôi mới là người thất tình

Hạnh Linh nhìn Diên Vỹ ái ngại:

- Không biết có nên nói với bồ không nữa… Hôm nọ, tui nhìn thấy Cảnh Tuấn, hắn đi… đi cùng một cô bé rất xinh, lại còn thắt dây mũ cho cô bé ấy nữa… Nhưng chắc tui nhìn nhầm thôi, bồ đừng tin nha…

- …

- Thật đấy, có thể có ai đó giống Cảnh Tuấn y hệt thì sao? Hoặc tui nhìn nhầm chẳng hạn… Mà sao bồ không nói gì vậy? Diên Vỹ!

Diên Vỹ nhìn chăm chú cô bạn của mình đang luống cuống với mớ thông tin vừa tiết lộ rồi phá lên cười:

- Ha ha ha… Chuyện này tui biết lâu rồi! Cô bé ấy chính là người yêu của Cảnh Tuấn đó. Buổi thứ ba, tuần thứ hai đi học thêm, tui đã biết điều đó.

- Thiệt hả? Vậy sao bồ… bồ không phản ứng gì, lại còn cười nữa chứ? Chẳng nhẽ bồ hết yêu Cảnh Tuấn rồi?

- Không phải. Chỉ là từ khi mở lại quán cà phê này, tui đã học được rất nhiều điều. Chẳng hạn như cách chấp nhận hạnh phúc mình đang có… Hạnh phúc được nhìn thấy Cảnh Tuấn hạnh phúc chẳng hạn. Thất tình đâu có phải là một thảm họa. Chỉ là quãng thời gian ta cảm tưởng thế giới sụp đổ trong khi nó đang mở ra cho mình những cánh cửa khác thôi…

Những vị khách đã dạy cho Diên Vỹ rất nhiều điều. Khi ta không có được điều gì đó không có nghĩa là ta sẽ mất hết. Chỉ là điều đó không dành riêng cho ta mà thôi. Có nhiều điều có cố gắng cũng không bao giờ có được và càng cố càng làm ta tổn thương thêm. Chi bằng chấp nhận và tìm cho mình những lối đi khác, song song với con đường của người ta nhưng sẽ có chỉ số hạnh phúc tương tự…

Đêm kết thúc ngày cuối cùng của một tháng giao kèo, Diên Vỹ hì hục ngồi gõ mail cho ba:

“Con đã sai lầm ba ạ, con sai lầm khi không làm điều này sớm hơn. Con yêu quán cà phê của con lắm. Con đã học được rất nhiều điều trong một tháng vừa qua đấy ba ạ. Học được cách tự điều khiển cảm giác của mình, cách tìm ra con đường đi đúng đắn cho tương lai, cách tìm ra hạnh phúc vẫn đang ở trong lòng bàn tay mà mình không nhận ra… Để kinh doanh thành công, con còn phải học thêm nhiều lắm, không chỉ vốn và đam mê  là đủ, ba nhỉ? Chúng ta luôn phải ở trong tư thế sẵn sàng đối mặt với những bất ngờ của cuộc sống. Con sẽ ở lại và thi vào khoa Kinh Tế, bồi dưỡng kiến thức về kinh doanh. Ba ủng hộ con nhé. Con biết ba sẽ làm điều đó mà.

Con sẽ duy trì quán cà phê này, không vì lợi nhuận, chỉ vì muốn có nơi riêng biệt cho những người cần những khoảng không gian yên tĩnh khi cảm thấy cô đơn, mất đi tình yêu và nghị lực sống. Ba cho phép con nhé. Yêu ba mẹ nhiều”…

(Theo:Nguyễn Minh Phương – PLXH)

TheGioiCaPhe.Net
  • more Quán cà phê cho những người thất tình

Ý kiến của bạn



Liên hệ

Chia sẻ

facebook Google Plus
facebook zing me GoShare Linkhay

scroll top